满庭芳(乙已八月十日登博见楼作)

(宋代)吕胜己

丹雘浮空,琉璃耀日,上云楼阁眈眈。□□居士,燕坐息玄谈。十载劳心问道,今悟罢、截日停参。凝神处,九苞丹凤,翔舞在山南。
喃喃。成障碍,千经万论,从此休贪。且陶陶兀兀,对酒醺酣。清兴有时狂放,扁舟上、绿水澄潭。渔歌起,从他两岸,齐笑老翁憨。

吕胜己

[约公元一一七三年前后在世]字季克,建阳人。生卒年均不详,约宋孝宗乾道末前后在世。从张栻、朱熹讲学。工汉隶。父吕祉,绍兴七年(1147)于淮西兵变死后,敕葬于邵武,胜己因家焉。从朱熹讲学。仕为湖南干官,历江州通判,知杭州。淳熙八年辛丑(1181),知沅州,坐事放罢。罢官后至长沙,有《满江红·辛丑年假守沅州蒙恩贬罢归次长沙道中作》词。官至朝请大夫。

《满庭芳(乙已八月十日登博见楼作)》拼音标注

mǎn tíng fāng ( yǐ yǐ bā yuè shí rì dēng bó jiàn lóu zuò )
dān huò fú kōng,
líu lí yào rì,
shàng yún lóu gé dān dān。
□ □ jū shì,
yàn zuò xī xuán tán。
shí zài láo xīn wèn dào,
jīn wù bà 、 jié rì tíng cān。
níng shén chù,
jǐu bāo dān fèng,
xiáng wǔ zài shān nán。
nán nán。
chéng zhàng ài,
qiān jīng wàn lùn,
cóng cǐ xīu tān。
qiě táo táo wù wù,
dùi jǐu xūn hān。
qīng xīng yǒu shí kuáng fàng,
biǎn zhōu shàng 、 lv̀ shǔi chéng tán。
yú gē qǐ,
cóng tā liǎng àn,
qí xiào lǎo wēng hān。