和顾玉山诗韵

(元代)吕诚

春来世事益艰危,怪底间情强赋诗。杨柳愁空陶令宅,荷花吟遍白家池。

眼前陵谷惊迁变,客里江山喜护持。两度寄书烦慰藉,相从深愧负幽期。

吕诚

昆山人,字敬夫,后更名肃。工诗词。名士咸与之交。家有园林,尝蓄一鹤,复有鹤自来为伍,因筑来鹤亭。邑令聘为训导,不起。有《来鹤亭诗》。

《和顾玉山诗韵》拼音标注

hé gù yù shān shī yùn
chūn lái shì shì yì jiān wēi,
guài dǐ jiān qíng qiáng fù shī。
yáng lǐu chóu kōng táo lìng zhái,
hé huā yín biàn bái jiā chí。
yǎn qián líng gǔ liáng qiān biàn,
kè lǐ jiāng shān xǐ hù chí。
liǎng dù jì shū fán wèi jiè,
xiāng cóng shēn kùi fù yōu qī。