饯光禄两张卿退居 其一

(宋代)吕溱

壮尔尽忠力,耆年保素心。东门脱圭组,南国傲云林。

水石排清景,檐楹入翠阴。杂花春莹酒,脆叶夜惊禽。

竹月歌攲枕,松风一解襟。体清尘累去,天得道腴深。

坐有三公适,中无一芥侵。大恩嗟未报,何日奉觞琴。

吕溱

扬州人,字济叔。仁宗宝元元年进士第一。历知制诰、翰林学士,尝疏论宰相陈执中奸邪。神宗时知开封府,精识过人,辨论立断,豪恶敛迹。官终枢密直学士。卒年五十五。

《饯光禄两张卿退居 其一》拼音标注

jiàn guāng lù liǎng zhāng qīng tùi jū qí yī
zhuàng ěr jǐn zhōng lì,
qí nián bǎo sù xīn。
dōng mén tuō gūi zǔ,
nán guó ào yún lín。
shǔi shí pái qīng jǐng,
yán yíng rù cùi yīn。
zá huā chūn yíng jǐu,
cùi yè yè liáng qín。
zhú yuè gē qī zhěn,
sōng fēng yī jiě jīn。
tǐ qīng chén lèi qù,
tiān dé dào yú shēn。
zuò yǒu sān gōng shì,
zhōng wú yī jiè qīn。
dà ēn jiē wèi bào,
hé rì fèng shāng qín。