满江红(题博见楼)

(宋代)吕胜己

物理分明,人事巧、元来是拙。常自觉、满怀春意,向他谁说。剩喜登临频眺望,那知出处成迂阔。细闲思、萧散较贪痴,谁为劣。
高楼上,蝉声歇。飞栋外,云行绝。见明河星斗,半空森列。领略光阴成赋咏,等档酬唱休旌别。要良辰、把酒倩佳宾,嘲风月。

吕胜己

[约公元一一七三年前后在世]字季克,建阳人。生卒年均不详,约宋孝宗乾道末前后在世。从张栻、朱熹讲学。工汉隶。父吕祉,绍兴七年(1147)于淮西兵变死后,敕葬于邵武,胜己因家焉。从朱熹讲学。仕为湖南干官,历江州通判,知杭州。淳熙八年辛丑(1181),知沅州,坐事放罢。罢官后至长沙,有《满江红·辛丑年假守沅州蒙恩贬罢归次长沙道中作》词。官至朝请大夫。

《满江红(题博见楼)》拼音标注

mǎn jiāng hóng ( tí bó jiàn lóu )
wù lǐ fēn míng,
rén shì qiǎo 、 yuán lái shì zhuó。
cháng zì jué 、 mǎn huái chūn yì,
xiàng tā shúi shuō。
shèng xǐ dēng lín pín tiào wàng,
nà zhī chū chù chéng yū kuò。
xì xián sī 、 xiāo sàn jiào tān chī,
shúi wèi liè。
gāo lóu shàng,
chán shēng xiē。
fēi dòng wài,
yún xíng jué。
jiàn míng hé xīng dǒu,
bàn kōng sēn liè。
lǐng lvè guāng yīn chéng fù yǒng,
děng dǎng chóu chàng xīu jīng bié。
yào liáng chén 、 bǎ jǐu qiàn jiā bīn,
cháo fēng yuè。