泸定桥

(清代)马维翰

落日岚气阴,斜照峰头赤。泸河卷雪来,激荡河连石。

底定定何时,盘马对绝壁。铁索系两岸,缚桥渡行客。

人影漾惊波,行空无辙迹。前滩势未平,后浪声转迫。

孽龙蟠深渊,长蛇赴大泽。惊魂定无时,王事敢求适。

马维翰

(1693—1740)清浙江海盐人,字默临,又字墨麟,号侣仙。康熙六十年进士。雍正间从部郎擢四川建昌道,忤总督,诬以过失,解职入都质审。乾隆帝即位,授江南常镇道。诗文精悍,以纵横排奡为长。有《墨麟诗集》、《旧雨集》。

《泸定桥》拼音标注

lú dìng qiáo
luò rì lán qì yīn,
xié zhào fēng tóu chì。
lú hé juàn xuě lái,
jī dàng hé lián shí。
dǐ dìng dìng hé shí,
pán mǎ dùi jué bì。
tiě suǒ xì liǎng àn,
fú qiáo dù xíng kè。
rén yǐng yàng liáng bō,
xíng kōng wú chè jī。
qián tān shì wèi píng,
hòu làng shēng zhuǎn pò。
niè lóng pán shēn yuān,
cháng shé fù dà zé。
liáng hún dìng wú shí,
wáng shì gǎn qíu shì。