陪曹使君饮郭别乘舍春归奉寄

(宋代)毛滂

金波滟滟梨花玉,春色两枝娇映肉。
春堂莺燕落梁尘,秋帘风露昏银烛。
倦客归来半白头,旧约参差两黄菊。
新年斗酒亦径醉,道旧欢然能五六。
御史家儿反温克,风前玉树何由俗。
上客凛凛八尺身,秀在两眉诗在腹。
醒狂司隶醉奈何,猛雨澜翻无软热。
不嫌呼酒反劝君,要看春空云郁郁。
明朝宁辞一日病,清时未可三闾独。
倒冠落佩郭南门,长庚晱晱山簇簇。
回头一笑堕渺茫,卧听桐鱼唤僧粥。

毛滂

毛滂(1056——?约1124), 字泽民,衢州江山石门(今浙江衢州)人。北宋词人。生于“天下文宗儒师”世家。父维瞻、伯维藩、叔维甫皆为进士。他自幼酷爱诗文词赋,北宋元丰二年(1079),与西安(今浙江衢州)赵英结为伉俪。毛滂诗词被时人评为“豪放恣肆”,“自成一家”。元祐四年(1089)所作《惜分飞·富阳僧舍代作别语》小词结尾“今夜山深处,断魂分付潮回去”,南宋周辉认为含蓄情醇“语尽而意不尽,意尽而情不尽”。有《东堂集》十卷和《东堂词》一卷传世。

《陪曹使君饮郭别乘舍春归奉寄》拼音标注

péi cáo shǐ jūn yǐn guō bié chéng shè chūn gūi fèng jì
jīn bō yàn yàn lí huā yù,
chūn sè liǎng zhī jiāo yìng ròu。
chūn táng yīng yàn luò liáng chén,
qīu lián fēng lù hūn yín zhú。
juàn kè gūi lái bàn bái tóu,
jìu yuē cān chà liǎng huáng jú。
xīn nián dǒu jǐu yì jìng zùi,
dào jìu huān rán néng wǔ lìu。
yù shǐ jiā ér fǎn wēn kè,
fēng qián yù shù hé yóu sú。
shàng kè lǐn lǐn bā chǐ shēn,
xìu zài liǎng méi shī zài fù。
xǐng kuáng sī lì zùi nài hé,
měng yǔ lán fān wú ruǎn rè。
bù xián hū jǐu fǎn quàn jūn,
yào kàn chūn kōng yún yù yù。
míng zhāo níng cí yī rì bìng,
qīng shí wèi kě sān lv́ dú。
dǎo guān luò pèi guō nán mén,
cháng gēng shǎn shǎn shān cù cù。
húi tóu yī xiào duò miǎo máng,
wò tīng tóng yú huàn sēng zhōu 。