满庭芳 其二

(清代)毛奇龄

海燕争春,城乌啼曙,丛丛花满阑干。虹梁日照,碧叶露初干。

昨夜新衣裁就,薰笼暖、翠簇红攒。频提视,羞人难著,只说晓妆寒。

长干。西去路,春江鸭绿,新水漫漫。早青牛朱毂,骝马金鞍。

江畔垂杨万树,风吹绕、贝带斑斓。妆楼望,翩跹水底,疑向镜中看。

毛奇龄

毛奇龄(1623—1716)清初经学家、文学家,与兄毛万龄并称为“江东二毛”。原名甡,又名初晴,字大可,又字于一、齐于,号秋晴,又号初晴、晚晴等,萧山城厢镇(今属浙江)人。以郡望西河,学者称“西河先生”。明末诸生,清初参与抗清军事,流亡多年始出。康熙时荐举博学鸿词科,授检讨,充明史馆纂修官。寻假归不复出。治经史及音韵学,著述极富。所著《西河合集》分经集、史集、文集、杂著,共四百余卷。

《满庭芳 其二》拼音标注

mǎn tíng fāng qí èr
hǎi yàn zhēng chūn,
chéng wū tí shù,
cóng cóng huā mǎn lán gān。
hóng liáng rì zhào,
bì yè lù chū gān。
zuó yè xīn yī cái jìu,
xūn lóng nuǎn 、 cùi cù hóng zǎn。
pín tí shì,
xīu rén nán zhù,
zhǐ shuō xiǎo zhuāng hán。
cháng gān。
xī qù lù,
chūn jiāng yā lv̀,
xīn shǔi màn màn。
zǎo qīng níu zhū gǔ,
líu mǎ jīn ān。
jiāng pàn chúi yáng wàn shù,
fēng chūi rào 、 bèi dài bān lán。
zhuāng lóu wàng,
piān xiān shǔi dǐ,
yí xiàng jìng zhōng kàn。