春从天上来 拟昭君词送友出塞

(清代)毛奇龄

河水东流。看万里寒风,塞外惊秋。谁寒倾国,远嫁边头。

辞凤辇、下龙楼。记临行上马,赐与锦带工箜篌。卸宫妆,向深深毳幕,徐换貂裘。

平沙那堪晓发,似露下长门,月堕金沟。满地燕支,萎红枯紫,巧胜画笔涂勾。

羡年年塞雁,归渡海岸与沙洲。愿仍还上林旧宿,同叫更筹。

毛奇龄

毛奇龄(1623—1716)清初经学家、文学家,与兄毛万龄并称为“江东二毛”。原名甡,又名初晴,字大可,又字于一、齐于,号秋晴,又号初晴、晚晴等,萧山城厢镇(今属浙江)人。以郡望西河,学者称“西河先生”。明末诸生,清初参与抗清军事,流亡多年始出。康熙时荐举博学鸿词科,授检讨,充明史馆纂修官。寻假归不复出。治经史及音韵学,著述极富。所著《西河合集》分经集、史集、文集、杂著,共四百余卷。

《春从天上来 拟昭君词送友出塞》拼音标注

chūn cóng tiān shàng lái nǐ zhāo jūn cí sòng yǒu chū sāi
hé shǔi dōng líu。
kàn wàn lǐ hán fēng,
sāi wài liáng qīu。
shúi hán qīng guó,
yuǎn jià biān tóu。
cí fèng niǎn 、 xià lóng lóu。
jì lín xíng shàng mǎ,
sì yǔ jǐn dài gōng kōng hóu。
xiè gōng zhuāng,
xiàng shēn shēn cùi mù,
xú huàn diāo qíu。
píng shā nà kān xiǎo fā,
sì lù xià cháng mén,
yuè duò jīn gōu。
mǎn dì yàn zhī,
wēi hóng kū zǐ,
qiǎo shèng huà bǐ tú gōu。
xiàn nián nián sāi yàn,
gūi dù hǎi àn yǔ shā zhōu。
yuàn réng huán shàng lín jìu sù,
tóng jiào gèng chóu。