
毛文锡
唐末五代时人,字平珪,高阳(今属河北人),一作南阳(今属河南)人。年十四,登进士第。已而入蜀,从王建,官翰林学士承旨,进文思殿大学士,拜司徒,蜀亡,随王衍降唐。未几,复事孟氏,与欧阳烔等五人以小词为孟昶所赏。《花间集》称毛司徒,著有《前蜀纪事》《茶谱》,词存三十二首,今有王国维辑《毛司徒词》一卷。
《纱窗恨 其二》拼音标注
shā chuāng hèn qí èr
shuāng shuāng dié chì tú qiān fěn,
zā huā xīn。
qǐ chuāng xìu hù fēi lái wěn,
huà táng yīn。
èr sān yuè,
ài súi fēng xù,
bàn luò huā,
lái fú yī jīn。
gèng jiǎn qīng luō piàn,
fù huáng jīn。