宿韬光望海日

(明代)毛先舒

龙宫鹫岭天下奇,韬光更上升云梯。苍穹仿佛欲摩顶,石气濛濛拂衣冷。

山僧邀我山中宿,乘兴扶筇踏岩谷。便因晞发卧峰头,俯听檐铃和风竹。

夜深月没静群籁,隔树明河似萦带。须臾微红乍起灭,曈昽正出扶桑外。

天浮海潏见俄顷,不觉此身驻西岭。谁持青镜写燕支,闪烁团圞无定影。

沧波一半吹紫涛,良久不见东方高。凌风欲去更惆怅,天水茫茫两摇漾。

绀殿红楼黯欲开,下方始听鸡三唱。

毛先舒

(1620—1688)明末清初浙江仁和人,字稚黄,后更名骠,字驰黄。陈子龙、刘宗周弟子。明诸生。工诗,为西泠十子之首。与毛际可、毛奇龄齐名,时称“浙中三毛,文中三豪”。所作不涉时事,一生不出里门。精音韵学。有《歊景楼诗》、《声韵丛说》、《东苑诗钞》、《思古堂集》等。

《宿韬光望海日》拼音标注

sù tāo guāng wàng hǎi rì
lóng gōng jìu líng tiān xià qí,
tāo guāng gèng shàng shēng yún tī。
cāng qióng fǎng fó yù mó dǐng,
shí qì méng méng fú yī lěng。
shān sēng yāo wǒ shān zhōng sù,
chéng xīng fú qióng tà yán gǔ。
biàn yīn xī fā wò fēng tóu,
fǔ tīng yán líng hé fēng zhú。
yè shēn yuè méi jìng qún lài,
gé shù míng hé sì yíng dài。
xū yú wēi hóng zhà qǐ miè,
tóng lóng zhèng chū fú sāng wài。
tiān fú hǎi jué jiàn é qǐng,
bù jué cǐ shēn zhù xī líng。
shúi chí qīng jìng xiě yàn zhī,
shǎn shuò tuán luán wú dìng yǐng。
cāng bō yī bàn chūi zǐ tāo,
liáng jǐu bù jiàn dōng fāng gāo。
líng fēng yù qù gèng chóu chàng,
tiān shǔi máng máng liǎng yáo yàng。
gàn diàn hóng lóu àn yù kāi,
xià fāng shǐ tīng jī sān chàng。