观韩玉汝胡人贡奉图

(宋代)梅尧臣

时世重古不重新,破图谁画四胡人。
臂鹰捧盘犀利水,铁锁师子同麒麟。
翘翘雉尾插头上,深目钜鼻青搭巾。
涂朱点绿笔画大,筋骨怒露蛮祠神。
茜袍白马韩公子,从何得此来秘珍。
定应海客远为赠,中国未睹难拟伦。
公子自言吴生笔,吴笔精劲瘦且匀。
我恐非是不敢赞,退归书此任从嗔。

梅尧臣

梅尧臣(1002~1060)字圣俞,世称宛陵先生,北宋著名现实主义诗人。汉族,宣州宣城(今属安徽)人。宣城古称宛陵,世称宛陵先生。初试不第,以荫补河南主簿。50岁后,于皇祐三年(1051)始得宋仁宗召试,赐同进士出身,为太常博士。以欧阳修荐,为国子监直讲,累迁尚书都官员外郎,故世称“梅直讲”、“梅都官”。曾参与编撰《新唐书》,并为《孙子兵法》作注,所注为孙子十家著(或十一家著)之一。有《宛陵先生集》60卷,有《四部丛刊》影明刊本等。词存二首。

《观韩玉汝胡人贡奉图》拼音标注

guān hán yù rǔ hú rén gòng fèng tú
shí shì zhòng gǔ bù zhòng xīn,
pò tú shúi huà sì hú rén。
bì yīng pěng pán xī lì shǔi,
tiě suǒ shī zǐ tóng qí lín。
qiáo qiáo zhì wěi chā tóu shàng,
shēn mù jù bí qīng dā jīn。
tú zhū diǎn lv̀ bǐ huà dà,
jīn gǔ nù lù mán cí shén。
qiàn páo bái mǎ hán gōng zǐ,
cóng hé dé cǐ lái mì zhēn。
dìng yìng hǎi kè yuǎn wèi zèng,
zhōng guó wèi dǔ nán nǐ lún。
gōng zǐ zì yán wú shēng bǐ,
wú bǐ jīng jìng shòu qiě yún。
wǒ kǒng fēi shì bù gǎn zàn,
tùi gūi shū cǐ rèn cóng tián 。