和刘原父舍人乐郊诗
(宋代)梅尧臣
步兵醉乘驴,太守整佩缨。
事物既已遗,驾车出东城。
园荒久不治,道路生棘荆。
地僻人马入,草间孤兔惊。
旧池堙犹窊,遗址岿不平。
窊者使之浚,岿者使之营。
博野高榭起,陈渔危台成。
榭前东山秀,台下庐泉清。
傍坞梧竹暗,翳水芹藻并。
渠渠有深堂,燕宾飞至觥。
芍药广陵美,谑赠郑女情。
公子莫言归,古人未以轻。
欲知学山简,倒载去欹倾。

梅尧臣
梅尧臣(1002~1060)字圣俞,世称宛陵先生,北宋著名现实主义诗人。汉族,宣州宣城(今属安徽)人。宣城古称宛陵,世称宛陵先生。初试不第,以荫补河南主簿。50岁后,于皇祐三年(1051)始得宋仁宗召试,赐同进士出身,为太常博士。以欧阳修荐,为国子监直讲,累迁尚书都官员外郎,故世称“梅直讲”、“梅都官”。曾参与编撰《新唐书》,并为《孙子兵法》作注,所注为孙子十家著(或十一家著)之一。有《宛陵先生集》60卷,有《四部丛刊》影明刊本等。词存二首。
《和刘原父舍人乐郊诗》拼音标注
hé líu yuán fù shè rén lè jiāo shī
tài shǒu dōng píng lái,
gù shū ruǎn bù bīng。
bù bīng zùi chéng lv́,
tài shǒu zhěng pèi yīng。
shì wù jì yǐ yí,
jià chē chū dōng chéng。
yuán huāng jǐu bù zhì,
dào lù shēng jí jīng。
dì pì rén mǎ rù,
cǎo jiān gū tù liáng。
jìu chí yīn yóu wā,
yí zhǐ kūi bù píng。
wā zhě shǐ zhī jùn,
kūi zhě shǐ zhī yíng。
bó yě gāo xiè qǐ,
chén yú wēi tái chéng。
xiè qián dōng shān xìu,
tái xià lú quán qīng。
bàng wù wú zhú àn,
yì shǔi qín zǎo bìng。
qú qú yǒu shēn táng,
yàn bīn fēi zhì gōng。
sháo yào guǎng líng měi,
nvè zèng zhèng nv̌ qíng。
gōng zǐ mò yán gūi,
gǔ rén wèi yǐ qīng。
yù zhī xué shān jiǎn,
dǎo zài qù yī qīng 。
- 上一篇:和赵员外良佐赵韩王故宅
- 下一篇:过鸣雁城