来闍黎新亭作
(唐代)孟浩然

孟浩然
孟浩然(689-740),男,汉族,唐代诗人。本名不详(一说名浩),字浩然,襄州襄阳(今湖北襄阳)人,世称“孟襄阳”。浩然,少好节义,喜济人患难,工于诗。年四十游京师,唐玄宗诏咏其诗,至“不才明主弃”之语,玄宗谓:“卿自不求仕,朕未尝弃卿,奈何诬我?”因放还未仕,后隐居鹿门山,著诗二百余首。孟浩然与另一位山水田园诗人王维合称为“王孟”。
《来闍黎新亭作》拼音标注
lái dū lí xīn tíng zuò
bā jiě shàn lín xìu,
sān míng gěi yuàn cái。
dì piān xiāng jiè gěi,
xīn jìng shǔi tíng kāi。
bàng xiǎn shān chá lì,
xún yōu shí jìng húi。
rùi huā cháng zì xià,
líng yào qǐ xū zāi。
bì wǎng jiāo hóng shù,
qīng quán jǐn lv̀ tái。
xì yú wén fǎ jù,
xián niǎo sòng jīng lái。
qì xiàng xuán yìng wù,
wàng yán lǐ bì gāi。
jìng zhōng hé suǒ dé,
yín yǒng yě tú zāi。
- 上一篇:东京留别诸公(一题作京还别新丰诸友)
- 下一篇:宴崔明府宅夜观妓