劝善吟
(唐代)孟郊
一口百味别,况在醉会中。四座正当喧,片言何由通。
顾余昧时调,居止多疏慵。见书眼始开,闻乐耳不聪。
视听互相隔,一身且莫同。天疾难自医,诗癖将何攻。
见君如见书,语善千万重。自悲咄咄感,变作烦恼翁。
烦恼不可欺,古剑涩亦雄。知君方少年,少年怀古风。
藏书拄屋脊,不惜与凡聋。我愿拜少年,师之学崇崇。
从他笑为矫,矫善亦可宗。

孟郊
孟郊,(751~814),唐代诗人。字东野。汉族,湖州武康(今浙江德清)人,祖籍平昌(今山东临邑东北),先世居洛阳(今属河南)。唐代著名诗人。现存诗歌500多首,以短篇的五言古诗最多,代表作有《游子吟》。有“诗囚”之称,又与贾岛齐名,人称“郊寒岛瘦”。元和九年,在阌乡(今河南灵宝)因病去世。张籍私谥为贞曜先生。
《劝善吟》拼音标注
quàn shàn yín
shòu guō yǒu zhì qì,
xiāng āi lǎo lóng zhōng。
quàn wǒ shǎo yín shī,
sú zhǎi nán ěr róng。
yī kǒu bǎi wèi bié,
kuàng zài zùi hùi zhōng。
sì zuò zhèng dāng xuān,
piàn yán hé yóu tōng。
gù yú mèi shí diào,
jū zhǐ duō shū yōng。
jiàn shū yǎn shǐ kāi,
wén lè ěr bù cōng。
shì tīng hù xiāng gé,
yī shēn qiě mò tóng。
tiān jí nán zì yì,
shī pǐ jiāng hé gōng。
jiàn jūn rú jiàn shū,
yǔ shàn qiān wàn zhòng。
zì bēi duō duō gǎn,
biàn zuò fán nǎo wēng。
fán nǎo bù kě qī,
gǔ jiàn sè yì xióng。
zhī jūn fāng shǎo nián,
shǎo nián huái gǔ fēng。
cáng shū zhǔ wū jí,
bù xī yǔ fán lóng。
wǒ yuàn bài shǎo nián,
shī zhī xué chóng chóng。
cóng tā xiào wèi jiǎo,
jiǎo shàn yì kě zōng 。