送陆畅归湖州 因凭题故人皎然塔、陆羽坟
(唐代)孟郊
孤吟玉凄恻,远思景蒙笼。杼山砖塔禅,竟陵广宵翁。
饶彼草木声,仿佛闻馀聪。因君寄数句,遍为书其丛。
追吟当时说,来者实不穷。江调难再得,京尘徒满躬。
送君溪鸳鸯,彩色双飞东。东多高静乡,芳宅冬亦崇。
手自撷甘旨,供养欢冲融。待我遂前心,收拾使有终。
不然洛岸亭,归死为大同。

孟郊
孟郊,(751~814),唐代诗人。字东野。汉族,湖州武康(今浙江德清)人,祖籍平昌(今山东临邑东北),先世居洛阳(今属河南)。唐代著名诗人。现存诗歌500多首,以短篇的五言古诗最多,代表作有《游子吟》。有“诗囚”之称,又与贾岛齐名,人称“郊寒岛瘦”。元和九年,在阌乡(今河南灵宝)因病去世。张籍私谥为贞曜先生。
《送陆畅归湖州,因凭题故人皎然塔、陆羽坟》拼音标注
sòng lù chàng gūi hú zhōu,yīn píng tí gù rén jiǎo rán tǎ 、 lù yǔ fén
miǎo miǎo zhá sì qián,
bái pín duō qīng fēng。
xī yóu shī hùi mǎn,
jīn yóu shī hùi kōng。
gū yín yù qī cè,
yuǎn sī jǐng méng lóng。
zhù shān zhuān tǎ shàn,
jìng líng guǎng xiāo wēng。
ráo bǐ cǎo mù shēng,
fǎng fó wén yú cōng。
yīn jūn jì shù jù,
biàn wèi shū qí cóng。
zhūi yín dāng shí shuō,
lái zhě shí bù qióng。
jiāng diào nán zài dé,
jīng chén tú mǎn gōng。
sòng jūn xī yuān yāng,
cǎi sè shuāng fēi dōng。
dōng duō gāo jìng xiāng,
fāng zhái dōng yì chóng。
shǒu zì xié gān zhǐ,
gōng yǎng huān chōng róng。
dài wǒ sùi qián xīn,
shōu shí shǐ yǒu zhōng。
bù rán luò àn tíng,
gūi sǐ wèi dà tóng。