吊卢殷 其二
(唐代)孟郊

孟郊
孟郊,(751~814),唐代诗人。字东野。汉族,湖州武康(今浙江德清)人,祖籍平昌(今山东临邑东北),先世居洛阳(今属河南)。唐代著名诗人。现存诗歌500多首,以短篇的五言古诗最多,代表作有《游子吟》。有“诗囚”之称,又与贾岛齐名,人称“郊寒岛瘦”。元和九年,在阌乡(今河南灵宝)因病去世。张籍私谥为贞曜先生。
《吊卢殷 其二》拼音标注
diào lú yīn qí èr
jī jī fù jī jī,
qiān gǔ yī yuè sè。
xīn xīn fù xīn xīn,
qiān gǔ yī huā chūn。
máng fēng yī mèng jiāo,
sōng qīu zàng lú yīn。
běi máng qián hòu kè,
xiāng diào wèi āi chén。
běi máng jí zhēn cǎo,
lèi gēn shēng kǔ xīn。
yān huǒ bù zì nuǎn,
jīn lì zǎo yǐ pín。
yōu jiàn yī bēi qì,
xiè zhī qīng luò bīn。
tiān wèi duàn cháng shēng,
chóu shā cháng bié rén。