发润州

(宋代)米芾

气就蛇须角,暌通豕负涂。解衣同俗豕,酌水合狂夫。

探社新铭禹,经韶旧吊虞。据鞍休示壮,寡要悔为儒。

为吊忠游楚,因崇让过虞。要离葬终近,严子钓行须。

御晏妻知辱,歆膺客自愚。诚修日难掩,醯在蚋还趋。

和寡方声越,知稀觉道腴。命齐都将相,义拙落江湖。

南梦应随雁,西风却背鲈。弓旌今正歇,多少定同凫。

米芾

米芾(1051-1107),北宋书法家、画家,书画理论家。祖籍太原,迁居襄阳。天资高迈、人物萧散,好洁成癖。被服效唐人,多蓄奇石。世号米颠。书画自成一家。能画枯木竹石,时出新意,又能画山水,创为水墨云山墨戏,烟云掩映,平淡天真。善诗,工书法,精鉴别。擅篆、隶、楷、行、草等书体,长于临摹古人书法,达到乱真程度。宋四家之一。曾任校书郎、书画博士、礼部员外郎。

《发润州》拼音标注

fā rùn zhōu
qì jìu shé xū jiǎo,
kúi tōng shǐ fù tú。
jiě yī tóng sú shǐ,
zhuó shǔi hé kuáng fū。
tàn shè xīn míng yǔ,
jīng sháo jìu diào yú。
jù ān xīu shì zhuàng,
guǎ yào hǔi wèi rú。
wèi diào zhōng yóu chǔ,
yīn chóng ràng guò yú。
yào lí zàng zhōng jìn,
yán zǐ diào xíng xū。
yù yàn qī zhī rǔ,
xīn yīng kè zì yú。
chéng xīu rì nán yǎn,
xī zài rùi huán qū。
hé guǎ fāng shēng yuè,
zhī xī jué dào yú。
mìng qí dū jiāng xiāng,
yì zhuó luò jiāng hú。
nán mèng yìng súi yàn,
xī fēng què bèi lú。
gōng jīng jīn zhèng xiē,
duō shǎo dìng tóng fú。