萧閒堂诗
(宋代)米芾

米芾
米芾(1051-1107),北宋书法家、画家,书画理论家。祖籍太原,迁居襄阳。天资高迈、人物萧散,好洁成癖。被服效唐人,多蓄奇石。世号米颠。书画自成一家。能画枯木竹石,时出新意,又能画山水,创为水墨云山墨戏,烟云掩映,平淡天真。善诗,工书法,精鉴别。擅篆、隶、楷、行、草等书体,长于临摹古人书法,达到乱真程度。宋四家之一。曾任校书郎、书画博士、礼部员外郎。
《萧閒堂诗》拼音标注
xiāo xián táng shī
shúi qǐ xiāo xián táng,
tú zàn fán chǒu zhí。
mèi mèi qǐ wǒ sī,
yǒu huái sī shì jí。
wú shēng zhōng bù féng,
èr líng yǐ xiāng shī。
gǒu yǎng zǒu sì fāng,
gōng qīng gèng jué jī。
xiàng lǎo jiāo jiàn xī,
bèi zēng shí lìu qī。
fēng wú jǐu wǎn lán,
rèn rǔ mǎn dì jí。
wǒ qǐ xiāo xián rén,
ǒu rán dé kōng bì。
měi zāi hé fāng yàn,
jīng jué rù miào bǐ。
jūn bù kùi gù cháng kāng,
qǔ mèi huán wēn tú jǐu xí。
wǒ bù kùi mèng hào rán,
huǎn cè jīng shān yù mó jié。
qián cǐ jiāo dào jǐu bù kāng,
fēn fēn bái tóu duō bù zú。
wū hū fēn fēn bái tóu duō bù zú,
húi shǒu cǐ jūn yìng pì yì。