
米芾
米芾(1051-1107),北宋书法家、画家,书画理论家。祖籍太原,迁居襄阳。天资高迈、人物萧散,好洁成癖。被服效唐人,多蓄奇石。世号米颠。书画自成一家。能画枯木竹石,时出新意,又能画山水,创为水墨云山墨戏,烟云掩映,平淡天真。善诗,工书法,精鉴别。擅篆、隶、楷、行、草等书体,长于临摹古人书法,达到乱真程度。宋四家之一。曾任校书郎、书画博士、礼部员外郎。
《奉酬山甫》拼音标注
fèng chóu shān fǔ
měi dēng jiàn yuǎn lóu,
xià shì huáng tiān dàng。
sī yì luò luò rén,
píng lán lǎn wàn xiàng。
hū féng xī pǔ shì,
tán cǎi hé xiāo kuàng。
yǎng chéng gǔ kǒu míng,
xíng jiàn qīng lí zhàng。
shān sè qiě dàn nóng,
òu lù piān xià shàng。
yú zhōu hé zhě zǐ,
zhù mù kàn yān làng。
- 上一篇:穰侯出关
- 下一篇:张长史今岁仍得见于越上长史遂出此展之可爱成佳物也主者宝之