晋陵龙挂行

(宋代)米芾

万声齐呼一声嚇,东望苍旻两龙挂。东东随云百川倒,隐隐雷车千两驾。

疲农望天手加颡,怕歉求丰心惘惘。老龙甲坼血流莽,取水虽多旱弥广。

暴尪囚魃精诚微,赫赫炎曦一轮榜。

米芾

米芾(1051-1107),北宋书法家、画家,书画理论家。祖籍太原,迁居襄阳。天资高迈、人物萧散,好洁成癖。被服效唐人,多蓄奇石。世号米颠。书画自成一家。能画枯木竹石,时出新意,又能画山水,创为水墨云山墨戏,烟云掩映,平淡天真。善诗,工书法,精鉴别。擅篆、隶、楷、行、草等书体,长于临摹古人书法,达到乱真程度。宋四家之一。曾任校书郎、书画博士、礼部员外郎。

《晋陵龙挂行》拼音标注

jìn líng lóng guà xíng
wàn shēng qí hū yī shēng xià,
dōng wàng cāng mín liǎng lóng guà。
dōng dōng súi yún bǎi chuān dǎo,
yǐn yǐn léi chē qiān liǎng jià。
pí nóng wàng tiān shǒu jiā sǎng,
pà qiàn qíu fēng xīn wǎng wǎng。
lǎo lóng jiǎ chè xiě líu mǎng,
qǔ shǔi sūi duō hàn mí guǎng。
bào wāng qíu bá jīng chéng wēi,
hè hè yán xī yī lún bǎng。