行香子·无物思量

(元代)明本

无物思量。万虑皆忘。坐两班、大众禅床。粗衣遮体,粝饭充肠。有一函经,一佛像,一炉香。功课寻常。道行非狂。爱山中、白昼偏长。翠苔岩洞,绿竹山房。有一天风,一天月,一天凉。

明本

明本(1263—1323),元朝僧人。俗姓孙,号中峰,法号智觉,西天目山住持,钱塘(今杭州)人。明本从小喜欢佛事,稍通文墨就诵经不止,常伴灯诵到深夜。24岁赴天目山,受道于禅宗寺,白天劳作,夜晚孜孜不倦诵经学道,遂成高僧。仁宗曾赐号“广慧禅师”,并赐谥“普应国师”。憩止处曰幻住山房。

《行香子·无物思量》拼音标注

xíng xiāng zǐ · wú wù sī liàng
wú wù sī liàng。
wàn lv̀ jiē wàng。
zuò liǎng bān 、 dà zhòng shàn chuáng。
cū yī zhē tǐ,
lì fàn chōng cháng。
yǒu yī hán jīng,
yī fó xiàng,
yī lú xiāng。
gōng kè xún cháng。
dào xíng fēi kuáng。
ài shān zhōng 、 bái zhòu piān cháng。
cùi tái yán dòng,
lv̀ zhú shān fáng。
yǒu yī tiān fēng,
yī tiān yuè,
yī tiān liáng 。