失剌斡耳朵 其四

(元代)乃贤

上林宫阙净朝晖,宿雨清尘暑气微。玉斧照廊红日近,霓旌夹仗彩霞飞。

锦翎山雉攒游骑,金翅云鹏织赐衣。宴罢天阶呼秉烛,千官争送翠华归。

乃贤

南阳人,字易之,葛逻禄氏。不喜禄仕,能文,长于歌诗。时浙人韩与玉能书,王子充善古文,人目为江南三绝。顺帝至正间,以荐为翰林编修。有《金台集》、《海云清啸集》。

《失剌斡耳朵 其四》拼音标注

shī là wò ěr duǒ qí sì
shàng lín gōng què jìng zhāo hūi,
sù yǔ qīng chén shǔ qì wēi。
yù fǔ zhào láng hóng rì jìn,
ní jīng jiā zhàng cǎi xiá fēi。
jǐn líng shān zhì zǎn yóu qí,
jīn chì yún péng zhī sì yī。
yàn bà tiān jiē hū bǐng zhú,
qiān guān zhēng sòng cùi huá gūi。