题中丞张文忠公希孟谏罢灯山奏稿后

(元代)乃贤

才闻御史戮中台,又见灯山奏疏来。自信茅焦无死罪,独知苏轼是英材。

九门争看捐躯谏,百辟惊传拜赐回。千古救荒遗爱在,祠门犹向曲江开

乃贤

南阳人,字易之,葛逻禄氏。不喜禄仕,能文,长于歌诗。时浙人韩与玉能书,王子充善古文,人目为江南三绝。顺帝至正间,以荐为翰林编修。有《金台集》、《海云清啸集》。

《题中丞张文忠公希孟谏罢灯山奏稿后》拼音标注

tí zhōng chéng zhāng wén zhōng gōng xī mèng jiàn bà dēng shān zòu gǎo hòu
cái wén yù shǐ lù zhōng tái,
yòu jiàn dēng shān zòu shū lái。
zì xìn máo jiāo wú sǐ zùi,
dú zhī sū shì shì yīng cái。
jǐu mén zhēng kàn juān qū jiàn,
bǎi pì liáng chuán bài sì húi。
qiān gǔ jìu huāng yí ài zài,
cí mén yóu xiàng qū jiāng kāi。