听秋为过庭章赋

(明代)倪谦

大块气一噫,触物皆有声。胡为琅玕皆,遇之声更清。

况当秋高时,商音属金行。万叶脱如剪,昂然挺孤贞。

高人抱幽独,种之周四楹。时还洗尘耳,宴坐听琮铮。

缓若朱丝弦,疾若衔枚兵。珊若佩环响,铿若宫县鸣。

听之久不厌,神爽心和平。隐几得真趣,万虑何所萦。

我欲夜相造,为踏凉月明。披襟挹天籁,双耳定须倾。

倪谦

倪谦(1415年~1479年),字克让,号静存,南直隶应天府上元(今江苏南京)人,原籍钱塘(今浙江杭州)。正统四年(1439年)进士,授编修,曾出使朝鲜。天顺初,累迁至学士,侍太子于春宫。后主顺天乡试,因黜权贵之子,被构罪戍边。成化初复职,官至南京礼部尚书。卒谥文僖。天资聪颖,记忆力特强,有《朝鲜纪事》、《辽海编》、《倪文僖公集》等传世。

《听秋为过庭章赋》拼音标注

tīng qīu wèi guò tíng zhāng fù
dà kuài qì yī yī,
hóng wù jiē yǒu shēng。
hú wèi láng gān jiē,
yù zhī shēng gèng qīng。
kuàng dāng qīu gāo shí,
shāng yīn shǔ jīn xíng。
wàn yè tuō rú jiǎn,
áng rán tǐng gū zhēn。
gāo rén bào yōu dú,
zhǒng zhī zhōu sì yíng。
shí huán xǐ chén ěr,
yàn zuò tīng cóng zhēng。
huǎn ruò zhū sī xián,
jí ruò xián méi bīng。
shān ruò pèi huán xiǎng,
kēng ruò gōng xiàn míng。
tīng zhī jǐu bù yàn,
shén shuǎng xīn hé píng。
yǐn jī dé zhēn qù,
wàn lv̀ hé suǒ yíng。
wǒ yù yè xiāng zào,
wèi tà liáng yuè míng。
pī jīn yì tiān lài,
shuāng ěr dìng xū qīng。