【双调】水仙子_东风花外小
(元代)倪瓒
东风花外小红楼,南浦山横眉黛愁。春寒不管花枝瘦,无情水自流。檐间燕
语娇柔,惊回幽梦,难寻旧游,落日帘钩。
吹箫声断更登楼,独自凭栏独自愁。斜阳绿惨红消瘦,长江日际流。百般娇
千种温柔,金缕曲新声低按,碧油车名园共游,绛绡裙罗袜如钩。 因观《花间集》作
香腮玉腻鬓蝉轻,翡翠钗梁碧燕横。新妆懒步红芳径,小重山空画屏。绣帘
风暖春醒,烟草粘飞絮,蛛丝落英,无限伤情。

倪瓒
倪瓒(1301~1374),元代画家、诗人。初名珽,字泰宇,后字元镇,号云林子、荆蛮民、幻霞子等。江苏无锡人。家富,博学好古,四方名士常至其门。元顺帝至正初忽散尽家财,浪迹太湖一带。擅画山水、墨竹,师法董源,受赵孟頫影响。早年画风清润,晚年变法,平淡天真。疏林坡岸,幽秀旷逸,笔简意远,惜墨如金。以侧锋干笔作皴,名为“折带皴”。墨竹偃仰有姿,寥寥数笔,逸气横生。书法从隶入,有晋人风度,亦擅诗文。与黄公望、王蒙、吴镇合称"元四家"。存世作品有《渔庄秋霁图》《六君子图》《容膝斋图》等。著有《清閟阁集》。
《【双调】水仙子_东风花外小》拼音标注
【 shuāng diào 】 shǔi xiān zǐ _ dōng fēng huā wài xiǎo
dōng fēng huā wài xiǎo hóng lóu,
nán pǔ shān héng méi dài chóu。
chūn hán bù guǎn huā zhī shòu,
wú qíng shǔi zì líu。
yán jiān yàn yǔ jiāo róu,
liáng húi yōu mèng,
nán xún jìu yóu,
luò rì lián gōu。
chūi xiāo shēng duàn gèng dēng lóu,
dú zì píng lán dú zì chóu。
xié yáng lv̀ cǎn hóng xiāo shòu,
cháng jiāng rì jì líu。
bǎi bān jiāo qiān zhǒng wēn róu,
jīn lv̌ qū xīn shēng dī àn,
bì yóu chē míng yuán gòng yóu,
jiàng xiāo qún luō wà rú gōu。
yīn guān 《 huā jiān jí 》 zuò xiāng sāi yù nì bìn chán qīng,
fěi cùi chāi liáng bì yàn héng。
xīn zhuāng lǎn bù hóng fāng jìng,
xiǎo zhòng shān kōng huà píng。
xìu lián fēng nuǎn chūn xǐng,
yān cǎo nián fēi xù,
zhū sī luò yīng,
wú xiàn shāng qíng。
- 上一篇:【越调】小桃红_陆庄风景又
- 下一篇:【双调】殿前欢_啼红 杏