淮南王篇

(明代)张宁

淮南王,好长生。秘书充栋,方士盈庭。丹符断玉籍,左道迷中行。

刀圭发狂疾,几杖遗深情。形气不复完,云雨何由兴。

便便小山客,讳死誇飞升。君不见桥山葬,轩辕浪说垂髯登。

衡阳亦同逝,无士不流声。至今犹慕淮南名。

张宁

张宁(1426—1496)字靖之,号方洲,一作芳洲,浙江海盐人,明朝中期大臣。景泰五年进士,授礼科给事中。丰采甚著,与岳正齐名,英宗尝称为“我张宁”云。成化中出知汀州,先教后刑,境内利病悉罢行之。后为大臣所忌,弃官归,公卿交荐,不起。能诗画、善书法,著有《方洲集》等。

《淮南王篇》拼音标注

huái nán wáng piān
huái nán wáng,
hǎo cháng shēng。
mì shū chōng dòng,
fāng shì yíng tíng。
dān fú duàn yù jí,
zuǒ dào mí zhōng xíng。
dāo gūi fā kuáng jí,
jī zhàng yí shēn qíng。
xíng qì bù fù wán,
yún yǔ hé yóu xīng。
biàn biàn xiǎo shān kè,
hùi sǐ kuā fēi shēng。
jūn bù jiàn qiáo shān zàng,
xuān yuán làng shuō chúi rán dēng。
héng yáng yì tóng shì,
wú shì bù líu shēng。
zhì jīn yóu mù huái nán míng。