王孟端竹

(明代)张宁

九龙山人王孟端,风流博雅人称难。漫胸锦绣消不得,化作万个青琅玕。

中山兔老鲛绡白,马肝香透金壶汁。风回赤壁浪痕平,云黯苍梧雨声急。

铁钩锁金错刀邯,郸学步真儿曹大。河一决泻千里崩,崖触处生惊涛世。

人岂识,真和假,白雪词高和应寡。坡仙儋耳未还家,落日临风思老可。

张宁

张宁(1426—1496)字靖之,号方洲,一作芳洲,浙江海盐人,明朝中期大臣。景泰五年进士,授礼科给事中。丰采甚著,与岳正齐名,英宗尝称为“我张宁”云。成化中出知汀州,先教后刑,境内利病悉罢行之。后为大臣所忌,弃官归,公卿交荐,不起。能诗画、善书法,著有《方洲集》等。

《王孟端竹》拼音标注

wáng mèng duān zhú
jǐu lóng shān rén wáng mèng duān,
fēng líu bó yǎ rén chēng nán。
màn xiōng jǐn xìu xiāo bù dé,
huà zuò wàn gè qīng láng gān。
zhōng shān tù lǎo jiǎo xiāo bái,
mǎ gān xiāng tòu jīn hú zhī。
fēng húi chì bì làng hén píng,
yún àn cāng wú yǔ shēng jí。
tiě gōu suǒ jīn cuò dāo hán,
dān xué bù zhēn ér cáo dà。
hé yī jué xiè qiān lǐ bēng,
yá hóng chù shēng liáng tāo shì。
rén qǐ shì,
zhēn hé jiǎ,
bái xuě cí gāo hé yìng guǎ。
pō xiān dān ěr wèi huán jiā,
luò rì lín fēng sī lǎo kě。