张复阳山水图为李信题

(明代)张宁

南山道人天发机,平生墨妙探幽微。平中山水自许大,千仞复振冈头衣。

笔锋未下见丘壑,欲挽关荆驱李郭。一种荒閒寂寞乡,苍茫蓊郁烟霏落。

目断寒涛不尽山,寥寥宇宙一人间。夕阳欲送晚色至,寒意暗逐秋潮还。

秦宫汉殿知何有,玉帐牙樯今在否。前人已往后人哀,忙地何如閒地久。

孤云起尽水穷津,潭影山光相照贫。超然坐到无言处,风雨不动天长春。

道人此意无人识,一幅生绡露遗迹。惟有风流李谪仙,汪洋宦海閒鸥立。

张宁

张宁(1426—1496)字靖之,号方洲,一作芳洲,浙江海盐人,明朝中期大臣。景泰五年进士,授礼科给事中。丰采甚著,与岳正齐名,英宗尝称为“我张宁”云。成化中出知汀州,先教后刑,境内利病悉罢行之。后为大臣所忌,弃官归,公卿交荐,不起。能诗画、善书法,著有《方洲集》等。

张复阳山水图为李信题》拼音标注

zhāng fù yáng shān shǔi tú wèi lǐ xìn tí
nán shān dào rén tiān fā jī,
píng shēng mò miào tàn yōu wēi。
píng zhōng shān shǔi zì xǔ dà,
qiān rèn fù zhèn gāng tóu yī。
bǐ fēng wèi xià jiàn qīu hè,
yù wǎn guān jīng qū lǐ guō。
yī zhǒng huāng xián jì mò xiāng,
cāng máng wěng yù yān fēi luò。
mù duàn hán tāo bù jǐn shān,
liáo liáo yǔ zhòu yī rén jiān。
xī yáng yù sòng wǎn sè zhì,
hán yì àn zhú qīu cháo huán。
qín gōng hàn diàn zhī hé yǒu,
yù zhàng yá qiáng jīn zài fǒu。
qián rén yǐ wǎng hòu rén āi,
máng dì hé rú xián dì jǐu。
gū yún qǐ jǐn shǔi qióng jīn,
tán yǐng shān guāng xiāng zhào pín。
chāo rán zuò dào wú yán chù,
fēng yǔ bù dòng tiān cháng chūn。
dào rén cǐ yì wú rén shì,
yī fú shēng xiāo lù yí jī。
wéi yǒu fēng líu lǐ zhé xiān,
wāng yáng huàn hǎi xián ōu lì。