廿六日复陪诸公游灵隐寺留题祥上人所十二韵
(明代)张宁
峻拔天垂秀,盘回地拱灵。神峰腾北道,法界控南屏。
龙雨周三笠,鹏风合四溟。楼台出霄汉,钟鼓隐雷霆。
咒食猿窥洞,闻经鹤避汀。迷途登觉路,佳客借閒庭。
风帽秋曾落,云车晚再停。黑头全变白,红树几还青。
踪迹迷鸿雪,光阴换鸟星。谁知陶令醉,总是屈原醒。
旧事惊还问,新词厌复听。凭吹剑头吷,题向冷泉亭。

张宁
张宁(1426—1496)字靖之,号方洲,一作芳洲,浙江海盐人,明朝中期大臣。景泰五年进士,授礼科给事中。丰采甚著,与岳正齐名,英宗尝称为“我张宁”云。成化中出知汀州,先教后刑,境内利病悉罢行之。后为大臣所忌,弃官归,公卿交荐,不起。能诗画、善书法,著有《方洲集》等。
《廿六日复陪诸公游灵隐寺留题祥上人所十二韵》拼音标注
niàn lìu rì fù péi zhū gōng yóu líng yǐn sì líu tí xiáng shàng rén suǒ shí èr yùn
jùn bá tiān chúi xìu,
pán húi dì gǒng líng。
shén fēng téng běi dào,
fǎ jiè kòng nán píng。
lóng yǔ zhōu sān lì,
péng fēng hé sì míng。
lóu tái chū xiāo hàn,
zhōng gǔ yǐn léi tíng。
zhòu shí yuán kūi dòng,
wén jīng hè bì tīng。
mí tú dēng jué lù,
jiā kè jiè xián tíng。
fēng mào qīu céng luò,
yún chē wǎn zài tíng。
hēi tóu quán biàn bái,
hóng shù jī huán qīng。
zōng jī mí hóng xuě,
guāng yīn huàn niǎo xīng。
shúi zhī táo lìng zùi,
zǒng shì qū yuán xǐng。
jìu shì liáng huán wèn,
xīn cí yàn fù tīng。
píng chūi jiàn tóu xuè,
tí xiàng lěng quán tíng。