唤起

(清代)牛焘

云溟濛,天窌窱,人间尘梦知多少。荒鸡夜半啼何早,不如一声唤起鸟。

一声唤起山中云,山中云起天渐晓。群鸟啾啾始飞鸣,但觉绮窗开窈窕。

此时芳闺梦亦蹙,惟有东坡春睡足。道人轻撞五更钟,唤起不闻来迫促。

牛焘

牛焘(1794~1861)字涵万,丽江人,拔贡生,历任镇沅、安宁、邓川、罗平教官,有《寄秋轩稿》,家饶于赀而标寄萧然,蓄一雷氏琴,自谱新曲被之弦轸,同时马之龙能吹铁笛,郡中有“牛琴马笛”之目。咸、同之乱,焘避之山洞中,抱琴而死。剑川赵藩辑其诗七十余首刊入《丽郡诗征》中。

《唤起》拼音标注

huàn qǐ
yún míng méng,
tiān jiào tiào,
rén jiān chén mèng zhī duō shǎo。
huāng jī yè bàn tí hé zǎo,
bù rú yī shēng huàn qǐ niǎo。
yī shēng huàn qǐ shān zhōng yún,
shān zhōng yún qǐ tiān jiàn xiǎo。
qún niǎo jīu jīu shǐ fēi míng,
dàn jué qǐ chuāng kāi yǎo tiǎo。
cǐ shí fāng gūi mèng yì cù,
wéi yǒu dōng pō chūn shùi zú。
dào rén qīng zhuàng wǔ gèng zhōng,
huàn qǐ bù wén lái pò cù。