杪松

(清代)牛焘

青苍磊落出风尘,劲节参天若有神。得地高明缘正直,此材肝胆异轮囷。

松霜柏露同经炼,野魅山魈远见瞋。一样后雕声寂寂,从来岩穴有沉沦。

牛焘

牛焘(1794~1861)字涵万,丽江人,拔贡生,历任镇沅、安宁、邓川、罗平教官,有《寄秋轩稿》,家饶于赀而标寄萧然,蓄一雷氏琴,自谱新曲被之弦轸,同时马之龙能吹铁笛,郡中有“牛琴马笛”之目。咸、同之乱,焘避之山洞中,抱琴而死。剑川赵藩辑其诗七十余首刊入《丽郡诗征》中。

《杪松》拼音标注

miǎo sōng
qīng cāng lěi luò chū fēng chén,
jìng jié cān tiān ruò yǒu shén。
dé dì gāo míng yuán zhèng zhí,
cǐ cái gān dǎn yì lún qūn。
sōng shuāng bǎi lù tóng jīng liàn,
yě mèi shān xiāo yuǎn jiàn chēn。
yī yáng hòu diāo shēng jì jì,
cóng lái yán xué yǒu chén lún。