过继之宿

(清代)欧阳辂

溪北溪南两玉屏,雨余岚气倍青青。但教山色终年好,何碍柴扉竟日扃。

竹瓦小楼延午话,石床残暑坐风棂。酒阑笑索林间味,知有园蔬万菌钉。

欧阳辂

(1767—1841)湖南新化人,原名绍洛,字念祖,一字礀东。乾隆五十九年举人。博学多才,读书过目不忘。少孤贫,非其力不食。客游南北,性野逸,岸然公卿。工诗。有《礀东诗钞》。

《过继之宿》拼音标注

guò jì zhī sù
xī běi xī nán liǎng yù píng,
yǔ yú lán qì bèi qīng qīng。
dàn jiào shān sè zhōng nián hǎo,
hé ài chái fēi jìng rì jiōng。
zhú wǎ xiǎo lóu yán wǔ huà,
shí chuáng cán shǔ zuò fēng líng。
jǐu lán xiào suǒ lín jiān wèi,
zhī yǒu yuán shū wàn jūn dīng。