远行 其一

(清代)欧阳辂

贫贱不可久,志士思远行。登堂拜母氏,殷殷询所经。

心知去无期,强言计归程。驱马出里门,渐见井邑更。

挥手谢宾友,欲以致中情。心牵慈母爱,哽咽难为声。

儿生老乡闾,身世终何成。庶几取令望,归以为亲荣。

欧阳辂

(1767—1841)湖南新化人,原名绍洛,字念祖,一字礀东。乾隆五十九年举人。博学多才,读书过目不忘。少孤贫,非其力不食。客游南北,性野逸,岸然公卿。工诗。有《礀东诗钞》。

《远行 其一》拼音标注

yuǎn xíng qí yī
pín jiàn bù kě jǐu,
zhì shì sī yuǎn xíng。
dēng táng bài mǔ shì,
yīn yīn xún suǒ jīng。
xīn zhī qù wú qī,
qiáng yán jì gūi chéng。
qū mǎ chū lǐ mén,
jiàn jiàn jǐng yì gèng。
hūi shǒu xiè bīn yǒu,
yù yǐ zhì zhōng qíng。
xīn qiān cí mǔ ài,
gěng yān nán wèi shēng。
ér shēng lǎo xiāng lv́,
shēn shì zhōng hé chéng。
shù jī qǔ lìng wàng,
gūi yǐ wèi qīn róng。