予作归鴈亭於滑州後十有五年梅公仪来守是邦

(宋代)欧阳修

风吹城头秋草黄,仰见鸣鴈初南翔。
秋草风吹春复绿,南鴈北飞声肃肃。
城下台边桃李蹊,忆初披荒手植之。
雪消冰解草木动,因记鸿鴈将归时。
尔来十载空遗迹,飞鴈年年蹊,
忆初披荒手植之。雪消冰解草木动,
因记鸿鴈将归时。尔来十载空遗迹,
飞鴈年年自南北。台倾余址草荒凉,
树老无花春寂历。东州太守诗尤美,
组织文章烂如绮。长篇大句琢方石,
一日都城传百纸。我思古人无不然,
慷慨功名垂百年。沉碑身後念陵谷,
把酒泣下悲山川。一时留赏虽邂逅,
後世传之因不朽。

欧阳修

欧阳修(1007-1072),字永叔,号醉翁,晚号“六一居士”。汉族,吉州永丰(今江西省永丰县)人,因吉州原属庐陵郡,以“庐陵欧阳修”自居。谥号文忠,世称欧阳文忠公。北宋政治家、文学家、史学家,与韩愈、柳宗元、王安石、苏洵、苏轼、苏辙、曾巩合称“唐宋八大家”。后人又将其与韩愈、柳宗元和苏轼合称“千古文章四大家”。

《予作归鴈亭於滑州後十有五年梅公仪来守是邦》拼音标注

yú zuò gūi yàn tíng yú huá zhōu hòu shí yǒu wǔ nián méi gōng yí lái shǒu shì bāng
fēng chūi chéng tóu qīu cǎo huáng,
yǎng jiàn míng yàn chū nán xiáng。
qīu cǎo fēng chūi chūn fù lv̀,
nán yàn běi fēi shēng sù sù。
chéng xià tái biān táo lǐ xī,
yì chū pī huāng shǒu zhí zhī。
xuě xiāo bīng jiě cǎo mù dòng,
yīn jì hóng yàn jiāng gūi shí。
ěr lái shí zài kōng yí jī,
fēi yàn nián nián xī,
yì chū pī huāng shǒu zhí zhī。
xuě xiāo bīng jiě cǎo mù dòng,
yīn jì hóng yàn jiāng gūi shí。
ěr lái shí zài kōng yí jī,
fēi yàn nián nián zì nán běi。
tái qīng yú zhǐ cǎo huāng liáng,
shù lǎo wú huā chūn jì lì。
dōng zhōu tài shǒu shī yóu měi,
zǔ zhī wén zhāng làn rú qǐ。
cháng piān dà jù zhuó fāng shí,
yī rì dū chéng chuán bǎi zhǐ。
wǒ sī gǔ rén wú bù rán,
kāng kǎi gōng míng chúi bǎi nián。
chén bēi shēn hòu niàn líng gǔ,
bǎ jǐu qì xià bēi shān chuān。
yī shí líu shǎng sūi xiè hòu,
hòu shì chuán zhī yīn bù xǐu 。