桐华烟为吴国良赋

(唐代)潘纯

尝闻吴刚上天去,手斫嫦娥宫里树。调向人间作散仙,阳羡州中水边住。

曾见玉兔杵玄霜,三生悟得烧墨方。墨成得钱即酤酒,那知世有白玉堂。

百年生计万虑息,身不求知名四集。卧吹长笛看青天,岁扫桐烟三百石。

周郎昔斲长桥蛟。腹中有白凝为膏。石床煖倾玉髓滑,竹屋夜捣山月高。

江南李墨人共惜,安得今人不如昔。君看郁郁歙州山,山上青松尽千尺。

潘纯

庐州合肥人,字子素。风度高远。壮游京师,名公卿争相延致。尝著《辊卦》,以讽当世。文宗欲捕治之,乃亡走江湖间。后为行台御史纳璘子安安所杀。有《子素集》。

《桐华烟为吴国良赋》拼音标注

tóng huá yān wèi wú guó liáng fù
cháng wén wú gāng shàng tiān qù,
shǒu zhuó cháng é gōng lǐ shù。
diào xiàng rén jiān zuò sàn xiān,
yáng xiàn zhōu zhōng shǔi biān zhù。
céng jiàn yù tù chǔ xuán shuāng,
sān shēng wù dé shāo mò fāng。
mò chéng dé qián jí gū jǐu,
nà zhī shì yǒu bái yù táng。
bǎi nián shēng jì wàn lv̀ xī,
shēn bù qíu zhī míng sì jí。
wò chūi cháng dí kàn qīng tiān,
sùi sǎo tóng yān sān bǎi shí。
zhōu láng xī zhuó cháng qiáo jiāo。
fù zhōng yǒu bái níng wèi gāo。
shí chuáng nuǎn qīng yù sǔi huá,
zhú wū yè dǎo shān yuè gāo。
jiāng nán lǐ mò rén gòng xī,
ān dé jīn rén bù rú xī。
jūn kàn yù yù xī zhōu shān,
shān shàng qīng sōng jǐn qiān chǐ。