东溪水涨

(元代)潘音

积雨经时苦自长,东溪回首意凄凉。连山巨浪飞春雪,数点惊鸥下夕阳。

神女含情愁洛浦,美人挥泪洒潇湘。欲寻舟楫无由渡,咫尺天涯共渺茫。

潘音

(1270—1355)绍兴新昌人,字声甫。生十岁而宋亡,闻长老谈崖山事,即潸然涕下。长从吴澄学,读夷齐传,击节愤叹。以荐召,不就。筑室南洲山中,名其轩曰“待清隐居”。有《待清遗稿》。

《东溪水涨》拼音标注

dōng xī shǔi zhǎng
jī yǔ jīng shí kǔ zì cháng,
dōng xī húi shǒu yì qī liáng。
lián shān jù làng fēi chūn xuě,
shù diǎn liáng ōu xià xī yáng。
shén nv̌ hán qíng chóu luò pǔ,
měi rén hūi lèi sǎ xiāo xiāng。
yù xún zhōu jí wú yóu dù,
zhǐ chǐ tiān yá gòng miǎo máng。