杨氏七哀诗

(魏晋)潘岳

漼如叶落树,邈若雨绝天。雨绝有归云,叶落何时连。

山气冒冈岭,长风鼓松柏。堂虚闻鸟声,室暗如日夕。

昼愁奄逮昏,夜思忽终昔。展转独悲穷,泣下沾枕席。

人居天地间,飘若远行客。先后讵能几,谁能弊金石。

潘岳

潘岳(公元247年~公元300年)即潘安,西晋著名文学家。字安仁,汉族,河南荥阳中牟(今河南郑州中牟大潘庄)人,出生于河南巩县(今河南郑州巩义)。潘安之名始于杜甫《花底》诗“恐是潘安县,堪留卫玠车。”后世遂以潘安称焉。

《杨氏七哀诗》拼音标注

yáng shì qī āi shī
cǔi rú yè luò shù,
miǎo ruò yǔ jué tiān。
yǔ jué yǒu gūi yún,
yè luò hé shí lián。
shān qì mào gāng líng,
cháng fēng gǔ sōng bǎi。
táng xū wén niǎo shēng,
shì àn rú rì xī。
zhòu chóu yǎn dài hūn,
yè sī hū zhōng xī。
zhǎn zhuǎn dú bēi qióng,
qì xià zhān zhěn xí。
rén jū tiān dì jiān,
piāo ruò yuǎn xíng kè。
xiān hòu jù néng jī,
shúi néng bì jīn shí。