哨遍•春情和东坡韵

(清代)彭孙遹

拾翠年时,踏青节候,芳草纷铺地。弄阴晴,景色遍园林,屈指到清明天气。

小池边,紫燕欲寻新垒。红襟对掠桃花水。正山杏笼烟,海棠经雨,秾艳天然无比。

映高楼何处绿杨枝,又搓得鹅黄千尺丝。总酿就、迷花病酒,怀人几般滋味。

素手好同携,郁金屏外朱栏里。欲诉绸缪,鹦鹉生憎忒伶俐。

看弱不胜衣,柔如无骨,仙裾怕逐东风起。墨染乌阑,袖沾红唾,脉脉春愁无际。

渐画烛烧残繁英飞。坠似绮丛蛱蝶向花低。忙不了、窃香私意。

任取粉销春老,一梦消身世。蓬莱水浅,沧海尘扬,毕竟此情难已。

九天莺鹤倘相招,为报人生行乐耳。

彭孙遹

彭孙遹(yù)(1631—1700)清初官员、词人,与王士祯齐名,时号“彭王”。字骏孙,号羡门,又号金粟山人,浙江海盐武原镇人。彭孙贻从弟,顺治十六年进士。康熙十八年举博学鸿词科第一,授编修。历吏部侍郎兼翰林掌院学士,为《明史》总裁。诗工整和谐,以五、七言律为长,近于唐代的刘长卿。词工小令,多香艳之作,有“吹气如兰彭十郎”之称。著有《南往集》、《延露词》。

《哨遍•春情和东坡韵》拼音标注

shào biàn • chūn qíng hé dōng pō yùn
shí cùi nián shí,
tà qīng jié hòu,
fāng cǎo fēn pū dì。
nòng yīn qíng,
jǐng sè biàn yuán lín,
qū zhǐ dào qīng míng tiān qì。
xiǎo chí biān,
zǐ yàn yù xún xīn lěi。
hóng jīn dùi lvè táo huā shǔi。
zhèng shān xìng lóng yān,
hǎi táng jīng yǔ,
nóng yàn tiān rán wú bǐ。
yìng gāo lóu hé chù lv̀ yáng zhī,
yòu cuō dé é huáng qiān chǐ sī。
zǒng niàng jìu 、 mí huā bìng jǐu,
huái rén jī bān zī wèi。
sù shǒu hǎo tóng xié,
yù jīn píng wài zhū lán lǐ。
yù sù chóu móu,
yīng wǔ shēng zēng tè líng lì。
kàn ruò bù shèng yī,
róu rú wú gǔ,
xiān jū pà zhú dōng fēng qǐ。
mò rǎn wū lán,
xìu zhān hóng tuò,
mài mài chūn chóu wú jì。
jiàn huà zhú shāo cán fán yīng fēi。
zhùi sì qǐ cóng jiá dié xiàng huā dī。
máng bù le 、 qiè xiāng sī yì。
rèn qǔ fěn xiāo chūn lǎo,
yī mèng xiāo shēn shì。
péng lái shǔi qiǎn,
cāng hǎi chén yáng,
bì jìng cǐ qíng nán yǐ。
jǐu tiān yīng hè tǎng xiāng zhāo,
wèi bào rén shēng xíng lè ěr。