绮罗香•春尽日有寄

(清代)彭孙遹

翠远如空,黛浓欲滴,帘捲青山无数。旧事难寻,春色总归尘土。

扑蝶会、如梦光阴,砑花笺、相思图谱。怪东风、不为吹愁,凝眸又见碧云暮。

年来沦落已惯,任一身长是,飘零吴楚。红泪缄题,恨字分明寄与。

想南楼、柳絮飞时,是玉人、夜来凭处。应望断、远水归帆,濛濛江上雨。

彭孙遹

彭孙遹(yù)(1631—1700)清初官员、词人,与王士祯齐名,时号“彭王”。字骏孙,号羡门,又号金粟山人,浙江海盐武原镇人。彭孙贻从弟,顺治十六年进士。康熙十八年举博学鸿词科第一,授编修。历吏部侍郎兼翰林掌院学士,为《明史》总裁。诗工整和谐,以五、七言律为长,近于唐代的刘长卿。词工小令,多香艳之作,有“吹气如兰彭十郎”之称。著有《南往集》、《延露词》。

《绮罗香•春尽日有寄》拼音标注

qǐ luō xiāng • chūn jǐn rì yǒu jì
cùi yuǎn rú kōng,
dài nóng yù dī,
lián juǎn qīng shān wú shù。
jìu shì nán xún,
chūn sè zǒng gūi chén tǔ。
pū dié hùi 、 rú mèng guāng yīn,
yà huā jiān 、 xiāng sī tú pǔ。
guài dōng fēng 、 bù wèi chūi chóu,
níng móu yòu jiàn bì yún mù。
nián lái lún luò yǐ guàn,
rèn yī shēn cháng shì,
piāo líng wú chǔ。
hóng lèi jiān tí,
hèn zì fēn míng jì yǔ。
xiǎng nán lóu 、 lǐu xù fēi shí,
shì yù rén 、 yè lái píng chù。
yìng wàng duàn 、 yuǎn shǔi gūi fān,
méng méng jiāng shàng yǔ。