陈白沙草书歌
(清代)彭孙遹

彭孙遹
彭孙遹(yù)(1631—1700)清初官员、词人,与王士祯齐名,时号“彭王”。字骏孙,号羡门,又号金粟山人,浙江海盐武原镇人。彭孙贻从弟,顺治十六年进士。康熙十八年举博学鸿词科第一,授编修。历吏部侍郎兼翰林掌院学士,为《明史》总裁。诗工整和谐,以五、七言律为长,近于唐代的刘长卿。词工小令,多香艳之作,有“吹气如兰彭十郎”之称。著有《南往集》、《延露词》。
《陈白沙草书歌》拼音标注
chén bái shā cǎo shū gē
bái shā xiān shēng míng zǎo wén,
shǒu zhí qīng shān gūi bái yún。
chén qíng shàng nǐ lǐ lìng bó,
jiǎng shū yù fāng wú pìn jūn。
wǎn nián xìn shǒu zuò dà zì,
luò bǐ zòng héng yǒu qí zhì。
hé bì gūi gūi wáng yòu jūn,
lín lí shí fù chéng gāo jì。
shì rén hǎo gǔ rú hǎo lóng,
kě lián shì jiàn duō léi tóng。
qǐ zhī cǎo shèng gù yú jì,
xiāng shǎng bù zài hàn mò zhōng。