
钱陆灿
(1612—1698)江南常熟人,字尔韬,号湘灵,又号圆沙。钱谦益族子。顺治十四年举人。以奏销案黜革。好藏书,教授常州、扬州、金陵间,从游甚众,以一穷老书生为东南文坛领袖。晚年居溪山北麓,老屋三间,临街诵读,声如金石。有《调运斋诗文随刻》。又从钱谦益《列朝诗集》辑出《小传》别行,并有所是正。
《冬日书怀呈易农》拼音标注
dōng rì shū huái chéng yì nóng
jì mò jiāng chéng zǐ mò lín,
gù rén fá mù yì hé shēn。
jiāng yún jǐn biàn cán nián sè,
chéng yuè piān hán dú yè xīn。
jūn zì yù bēi duō jìn zhù,
wǒ rú zhuāng xì yǒu āi yīn。
shēng yá wú yàng cháng xiāo gòng,
bō huǒ kāi zūn huà gǔ jīn。