真定

(清代)钱世锡

昔日繁华地,雄于燕赵间。春风元石冢,明月紫微山。

野旷蓬恒卷,城荒柳自闲。迢迢芳草色,绿遍井陉关。

钱世锡

(1733—1795)浙江秀水人,字慈伯,一字嗣伯,号百泉。钱载子。乾隆四十三年进士,官编修。诗瘦硬通神,不减其父。有《麂山老屋集》。

《真定》拼音标注

zhēn dìng
xī rì fán huá dì,
xióng yú yàn zhào jiān。
chūn fēng yuán shí zhǒng,
míng yuè zǐ wēi shān。
yě kuàng péng héng juàn,
chéng huāng lǐu zì xián。
tiáo tiáo fāng cǎo sè,
lv̀ biàn jǐng xíng guān。