奉和太常博士柳公浦阳十咏诗

(元代)钱惟善

岿然特立梵王宫,梯级惟容鸟道通。翠壁云绡红劫火,铁檐铃雨落秋风。

高标插汉苍龙左,倒影横江白鹤东。何日扪萝寻胜迹,不愁千里目难穷。

钱惟善

钱塘人,字思复,号曲江居士。顺帝至正元年,省试《罗刹江赋》,时锁院三千人,独惟善据枚乘《七发》,辨钱塘江为曲江,由是得名。官副提举。张士诚据吴,弃官。既殁,与杨维桢、陆居仁同葬干山,人称三高士墓。有《江月松风集》。

《奉和太常博士柳公浦阳十咏诗》拼音标注

fèng hé tài cháng bó shì lǐu gōng pǔ yáng shí yǒng shī
kūi rán tè lì fàn wáng gōng,
tī jí wéi róng niǎo dào tōng。
cùi bì yún xiāo hóng jié huǒ,
tiě yán líng yǔ luò qīu fēng。
gāo biāo chā hàn cāng lóng zuǒ,
dǎo yǐng héng jiāng bái hè dōng。
hé rì mén luó xún shèng jī,
bù chóu qiān lǐ mù nán qióng。