
钱仪吉
(1783—1850)浙江嘉兴人,初名逵吉,字衍石,一字蔼人,号心壶。嘉庆十三年进士,授户部主事,官至工科给事中。后主讲广东学海堂、河南大梁书院多年。长于史学。撰《晋兵志》,辑清人碑表状志为《碑传集》,另有从弟钱泰吉,字警石,世有“嘉兴二石”之称。《衍石斋记事稿》等。
《读黎二樵诗》拼音标注
dú lí èr qiáo shī
lí jiǎn shēng shèng shì,
dú bào gǔ yōu huàn。
zuò wù xiōng zhōng shān,
shén gōng rì záo chǎn。
dào jīng yī sù qù,
lǎo sǐ bù qī huàn。
xīn gū dàng jiāng hǎi,
jiā pín mài lín jiàn。
hǎo sè hǎo shān shǔi,
shēn zhí yān lù huàn。
wàn yán lì zhǐ shàng,
xuě míng yǐ tiān jiàn。
fù gùi gōng pái cí,
xiāng shì shú péng yàn。
- 上一篇:潘功甫禁诗数年近复有作寄此奉怀
- 下一篇:十月二十七日晡后过法源寺作