两浙转运使吕少卿挽辞

(宋代)强至

卿月无光没使星,属封涕泪逐霜零。
属裯旧服从身殓,素节清风到目瞑。
澄汰浊流师孟博,诛求横赋罪延龄。
尘埃尚父当年玉,寂寞韦贤奕世经。
千里九秋伤旅榇,一门三相起家庭。
谁提大笔书功行,为激贪夫作美铭。

强至

强至(1022年~1076年),字几圣,杭州(今属浙江)人。仁宗庆历六年(1046年)进士,充泗州司理参军,历官浦江、东阳、元城令。英宗治平四年(1067年),韩琦聘为主管机宜文字,后在韩幕府六年。熙宁五年(1072年),召判户部勾院、群牧判官。熙宁九年(1076年),迁祠部郎中、三司户部判官。不久卒。其子强浚明收集其遗文,编《祠部集》四十卷,曾巩为之序,已佚。清代强汝询《求益斋文集》卷八《祠部公家传》有传。

《两浙转运使吕少卿挽辞》拼音标注

liǎng zhè zhuǎn yùn shǐ lv̌ shǎo qīng wǎn cí
qīng yuè wú guāng méi shǐ xīng,
shǔ fēng tì lèi zhú shuāng líng。
shǔ chóu jìu fú cóng shēn liàn,
sù jié qīng fēng dào mù míng。
chéng tài zhuó líu shī mèng bó,
zhū qíu héng fù zùi yán líng。
chén āi shàng fù dāng nián yù,
jì mò wéi xián yì shì jīng。
qiān lǐ jǐu qīu shāng lv̌ chèn,
yī mén sān xiāng qǐ jiā tíng。
shúi tí dà bǐ shū gōng xíng,
wèi jī tān fū zuò měi míng 。