【中吕】红绣鞋_竹衫儿并刀
(元代)乔吉
并刀剪龙须为寸,玉丝穿龟背成文,襟袖清凉不沾尘。汗香晴带雨,肩瘦冷搜云,是玲珑剔透人。浃背全无暑汗,曲肱时印新瘢,衬荷花落魄壮怀宽。挹风香双袖细,披野色一襟团,满身儿窥豹管。
书所见
脸儿嫩难藏酒晕,扇儿薄不隔歌尘,佯整金钗暗窥人。凉风醒醉眼,明月破诗魂,料今宵怎睡得稳。
泊皋亭山下
石骨瘦金珠窟嵌,树身驰璎珞褴襂,秋影秋声绕蓬龛。青山黄鹤楼,白水黑龙潭,野猿啼碎胆。

乔吉
乔吉(约1280~1345),字梦符,号笙鹤翁,又号惺惺道人。 [1] 太原(今属山西)人,元代杂剧家,他一生怀才不遇,倾其精力创作散曲、杂剧。他的杂剧作品,见于《元曲选》、《古名家杂剧》、《柳枝集》等集中。散曲作品据《全元散曲》所辑存小令200余首,套曲11首。散曲集今有抄本《文湖州集词》1卷,李开先辑《乔梦符小令》1卷,及任讷《散曲丛刊》本《梦符散曲》。
《【中吕】红绣鞋_竹衫儿并刀》拼音标注
【 zhōng lv̌ 】 hóng xìu xié _ zhú shān ér bìng dāo
zhú shān ér bìng dāo jiǎn lóng xū wèi cùn,
yù sī chuān gūi bèi chéng wén,
jīn xìu qīng liáng bù zhān chén。
hàn xiāng qíng dài yǔ,
jiān shòu lěng sōu yún,
shì líng lóng tī tòu rén。
jiá bèi quán wú shǔ hàn,
qū gōng shí yìn xīn bān,
chèn hé huā luò pò zhuàng huái kuān。
yì fēng xiāng shuāng xìu xì,
pī yě sè yī jīn tuán,
mǎn shēn ér kūi bào guǎn。
shū suǒ jiàn liǎn ér nèn nán cáng jǐu yūn,
shàn ér bó bù gé gē chén,
yáng zhěng jīn chāi àn kūi rén。
liáng fēng xǐng zùi yǎn,
míng yuè pò shī hún,
liào jīn xiāo zěn shùi dé wěn。
bó gāo tíng shān xià shí gǔ shòu jīn zhū kū qiàn,
shù shēn chí yīng luò bǎo sēn,
qīu yǐng qīu shēng rào péng kān。
qīng shān huáng hè lóu,
bái shǔi hēi lóng tán,
yě yuán tí sùi dǎn。