哭石甫叔

(清代)秦廷璧

玉楼赴召太匆匆,一线难延恨未穷。好月不圆成谶语,微云共话想清风。

于今弥觉多情苦,此后愈知世事空。苦海无边欣解脱,劝君莫再忆寰中。

秦廷璧

秦廷璧(1840-1895),原名琛,字皖卿,无锡人。太学生,考取国史馆誊录,议叙盐大使,复应学使试,入郡庠。有《皖卿诗存》。

《哭石甫叔》拼音标注

kū shí fǔ shū
yù lóu fù zhào tài cōng cōng,
yī xiàn nán yán hèn wèi qióng。
hǎo yuè bù yuán chéng chèn yǔ,
wēi yún gòng huà xiǎng qīng fēng。
yú jīn mí jué duō qíng kǔ,
cǐ hòu yù zhī shì shì kōng。
kǔ hǎi wú biān xīn jiě tuō,
quàn jūn mò zài yì huán zhōng。