吁嗟

(明代)秦镛

吁嗟此日不再得,今古几人持道脉。先贤讲学旧东林,明府得朋新丽泽。

四子言如万斛珠,二泉说与千金易。绛帐清风拂子衿,黄堂化雨润丘陌。

一旦归舆赋随初,吾道虽南马首北。仲尼归鲁是何年,泗水泉林并增色。

田间遗老顿无主,使我攀车泪沾臆。草深一丈讲堂前,吁嗟此日不再得。

秦镛

明末清初江苏无锡人,字大音。明崇祯十年进士,知清江县。南明弘光时擢监察御史。明亡,独居城东弓河之上,自题曰千休馆,惟与门弟子讲主静之学,闭门读《易》,谢绝人事,垂十余年而卒。有《易序图说》。

《吁嗟》拼音标注

xū jiē
xū jiē cǐ rì bù zài dé,
jīn gǔ jī rén chí dào mài。
xiān xián jiǎng xué jìu dōng lín,
míng fǔ dé péng xīn lì zé。
sì zǐ yán rú wàn hú zhū,
èr quán shuō yǔ qiān jīn yì。
jiàng zhàng qīng fēng fú zǐ jīn,
huáng táng huà yǔ rùn qīu mò。
yī dàn gūi yú fù súi chū,
wú dào sūi nán mǎ shǒu běi。
zhòng ní gūi lǔ shì hé nián,
sì shǔi quán lín bìng zēng sè。
tián jiān yí lǎo dùn wú zhǔ,
shǐ wǒ pān chē lèi zhān yì。
cǎo shēn yī zhàng jiǎng táng qián,
xū jiē cǐ rì bù zài dé。