落花七首 其四

(清代)赵清瑞

一场春梦有无间,雨湿胭支夕照殷。绮障猛教虚白悟,仙缘难觅大丹还。

到门寂寞伤崔护,委地零星怆玉环。魂堕花神招楚些,空庭怕听鸟绵蛮。

赵清瑞

字冰涣,一字冰盦,廪贡生。著有冰盦诗钞。冰盦性兀奡,不谐于俗。中年丧偶。兼夭其爱子良栻,侘傺困顿而卒。诗宗西昆。弥留之时,予往视疾,谆谆以身后诗文为嘱。爰与章君松盦为之醵资梓之,而曹子拙巢为之序云。

《落花七首 其四》拼音标注

luò huā qī shǒu qí sì
yī cháng chūn mèng yǒu wú jiān,
yǔ shī yān zhī xī zhào yīn。
qǐ zhàng měng jiào xū bái wù,
xiān yuán nán mì dà dān huán。
dào mén jì mò shāng cūi hù,
wěi dì líng xīng chuàng yù huán。
hún duò huā shén zhāo chǔ xiē,
kōng tíng pà tīng niǎo mián mán。