灵寿杖寿徐庶子乃尊

(明代)丘浚

我闻仙山有奇木,似木还非又如竹。似就天池走陆龙,削成玄圃辉山玉。

天生尺度齐人长,清如冰雪坚如钢。偶然爪甲相击触,铿金戛玉函宫商。

赤城九节殊怪诡,蜀江桃竹未为美。不知汉家何处得此枝,骨格不凡足文理。

经年阅代何灵奇,在处神物常护持。上端或炳太乙火,节间容刻丹书辞。

天子用优老,老臣恃扶危。夸父宁忍弃,长房不敢骑。

变化去来宁可测,既失千年今再得。当时北阙赐师臣,今日南州寿仙客。

南州仙客高士孙,白头钓隐荆溪滨。至人传与养生诀,步履如飞不动尘。

闻道今年年七十,拄杖趋朝此其日。玉堂令子阻称觞,望拜南云寄诗什。

缄题寄远祝长生,共愿年高身转轻。晓起拨云穿竹径,夜深挑月扣松扃。

岁岁年年持此杖,长伴神仙地上行。

丘浚

丘浚(1418~1495)明代著名政治家、理学家、史学家、经济学家和文学家,海南四大才子之一。字仲深,号深庵、玉峰、别号海山老人,琼州琼台(今属海南)人。景泰五年进士,历官经筵讲官、侍讲、侍讲学士、翰林学士、国子临祭酒、礼部侍郎、尚书、纂修《宪宗实录》总裁官、文渊阁大学士、户部尚书兼武英殿大学士等职。丘浚学问渊博,熟悉当代掌故,晚年右眼失明仍披览不辍,研究领域涉政治、经济、文学、医学等,著述甚丰,同海瑞合称为“海南双壁”。

《灵寿杖寿徐庶子乃尊》拼音标注

líng shòu zhàng shòu xú shù zǐ nǎi zūn
wǒ wén xiān shān yǒu qí mù,
sì mù huán fēi yòu rú zhú。
sì jìu tiān chí zǒu lù lóng,
xuē chéng xuán pǔ hūi shān yù。
tiān shēng chǐ dù qí rén cháng,
qīng rú bīng xuě jiān rú gāng。
ǒu rán zhuǎ jiǎ xiāng jí hóng,
kēng jīn jiá yù hán gōng shāng。
chì chéng jǐu jié shū guài gǔi,
shǔ jiāng táo zhú wèi wèi měi。
bù zhī hàn jiā hé chù dé cǐ zhī,
gǔ gé bù fán zú wén lǐ。
jīng nián yuè dài hé líng qí,
zài chù shén wù cháng hù chí。
shàng duān huò bǐng tài yǐ huǒ,
jié jiān róng kè dān shū cí。
tiān zǐ yòng yōu lǎo,
lǎo chén shì fú wēi。
kuā fù níng rěn qì,
cháng fáng bù gǎn qí。
biàn huà qù lái níng kě cè,
jì shī qiān nián jīn zài dé。
dāng shí běi què sì shī chén,
jīn rì nán zhōu shòu xiān kè。
nán zhōu xiān kè gāo shì sūn,
bái tóu diào yǐn jīng xī bīn。
zhì rén chuán yǔ yǎng shēng jué,
bù lv̌ rú fēi bù dòng chén。
wén dào jīn nián nián qī shí,
zhǔ zhàng qū zhāo cǐ qí rì。
yù táng lìng zǐ zǔ chēng shāng,
wàng bài nán yún jì shī shí。
jiān tí jì yuǎn zhù cháng shēng,
gòng yuàn nián gāo shēn zhuǎn qīng。
xiǎo qǐ bō yún chuān zhú jìng,
yè shēn tiāo yuè kòu sōng jiōng。
sùi sùi nián nián chí cǐ zhàng,
cháng bàn shén xiān dì shàng xíng。